Hướng Về Thủ Đô. Mỹ Linh ft Quang Thọ ft Lê Dung ft Mai Hoa ft Lan Anh ft Thùy Chi ft Nhiều Ca Sĩ Âm nhạc Cơ quan chủ quản: Công ty Truyền thông Viettel (Viettel Media) - Chi nhánh Tập đoàn Công nghiệp - Viễn thông Quân đội. - Chi nhánh Tập đoàn Công nghiệp - Viễn thông
Tàu sân bay đã lỗi thời? H. MINH 14/09/2022 15:26 GMT+7. TTCT - Gần như mọi phân tích về chiến tranh và chiến tranh trên biển hiện đại đều cho rằng tàu sân bay ngày nay là những mục tiêu quá ngon ăn trong thời buổi định vị và bấm nút: chúng có thể bị tìm ra, theo dõi, và tiêu
Mai Âm Nhạc ẵm 3 điểm 10, được khen không ngớt lời khi về đúng sở trường Hip-hop. Ở chặng đua cuối cùng, Mai Âm Nhạc và Song Linh cho biết cả hai đã chờ đợi rất lâu chủ đề Freestyle để có thể trở lại sở trường của mình là Hip-hop.
Album Nhạc Hoa Lời Việt Hay Nhất - Nhiều nghệ sĩ Những bài hát nhạc Hoa lời Việt hay nhất mà bạn phải nghe | Trái Tim Anh Thuộc Về Em. Lâm Vũ . 04:18. Tiễn Bạn Lên Đường. Tô Chấn Phong , Lam Trường , Bằng Kiều , Đan Trường . Nhạc Ngoại Lời Việt Dương Triệu Vũ
Chiều 15-9, tại Trường Đại học Sư phạm TPHCM, Đảng ủy Khối Đại học, cao đẳng TPHCM và Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang phối hợp công diễn vở cải lương "Thành phố buổi bình minh", nhân kỷ niệm 100 năm Ngày sinh cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt (23-11-1922 - 23-11-2022
. Nhạc Linh San là nhân vật nữ trong tác phẩm Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung. Nhạc Linh San là con gái của Nhạc Bất Quần, trưởng môn nhân phái Hoa Sơn và Ninh Trung Tắc, sau này là vợ của Lâm Bình Chi. Ở gần đoạn kết tiểu thuyết, Nhạc Linh San bị chính chồng mình là Lâm Bình Chi giết chết nhưng vẫn hết lòng yêu và nhờ cậy Lệnh Hồ Xung bảo vệ Lâm Bình Chi. Nhạc Linh San là nhân vật tiêu biểu cho một phụ nữ bất hạnh, bị chính cha ruột của mình dùng làm mồi nhử trong âm mưu tranh đoạt Tịch tà kiếm pháp của nhà họ Lâm. Nhạc Linh San là con gái duy nhất của vợ chồng Nhạc Bất Quần, Ninh Trung Tắc, nàng lớn lên ở cùng với phái Hoa Sơn và thường được mọi người gọi là Tiểu sư muội. Từ nhỏ, nàng thân thiết với Lệnh Hồ Xung, người hết mực thương yêu và chiều chuộng nàng. Từ khi lớn lên, mọi người đều nhận ra được tình yêu giữa Nhạc Linh San và Lệnh Hồ Xung, một tình yêu bắt nguồn từ đôi bạn thanh mai trúc mã. Cả hai dù chưa ngỏ lời và ước hẹn nhưng đã như ngầm hiểu tình cảm trong lòng nhau, thậm chí còn cùng nhau luyện riêng một thứ kiếm pháp tên là Xung Linh kiếm pháp. Tình yêu của hai người từng khiến tiểu ni cô Nghi Lâm bất chợt nổi cơn ghen khi nghe Lệnh Hồ Xung thao thao bất tuyệt kể về "Tiểu sư muội" của mình. Nhạc Linh San là hình mẫu của một thiên kim tiểu thư con nhà võ, được chiều chuộng và rất hiếu thắng. Khi Lệnh Hồ Xung bị thương nặng gần chết bởi Đào cốc lục tiên, Nhạc Linh San đã lấy trộm bí kíp Tử hà bí lục của Nhạc Bất Quần đem cho Lệnh Hồ Xung luyện và dẫn đến việc Lục Đại Hữu bị giết chết một cách mờ ám. Tuy nhiên, tình cảm của Nhạc Linh San với Lệnh Hồ Xung đã chính thức thay đổi khi Lâm Bình Chi gia nhập Hoa Sơn. Theo Trần Mặc, sở dĩ Nhạc Linh San dù ban đầu yêu Lệnh Hồ Xung nhưng sau đó nhanh chóng yêu Lâm Bình Chi là do Lâm Bình Chi sau khi trải qua thảm kịch gia đình tan nát, tính cách thay đổi hẳn, trở nên hướng nội, thâm trầm, già trước tuổi, khác hẳn với một Lệnh Hồ Xung lãng mạn, "thiếu đứng đắn",... Chính tính cách đó thúc đẩy sự thay đổi cách nhìn của Nhạc Linh San, từ vai trò người chinh phục, người che chở, biến thành toàn tâm toàn ý ngưỡng mộ. Sở dĩ như thế, nguyên nhân bên ngoài là Lâm Bình Chi muốn sớm báo thù rửa hận, chỉ chăm chăm học võ luyện công, luôn luôn học hỏi nàng, chứ không nghĩ ngợi gì khác. Nhưng càng như vậy càng kích thích ý muốn chinh phục của Nhạc Linh San, đồng thời cũng càng khiến nàng kinh ngạc phát hiện cái mới ở Lâm Bình Chi. Nguyên nhân sâu xa hơn, tính cách đó của Lâm Bình Chi vừa hay phù hợp tiêu chuẩn thẩm mỹ của Nhạc Linh San. Nói đơn giản, tính cách đó rất giống tính cách của Nhạc Bất Quần. Sau khi Lệnh Hồ Xung bị Nhạc Bất Quần gán cho toàn bộ những tội xấu xa, Nhạc Linh San đã thực sự yêu Lâm Bình Chi và quyết giúp chàng tìm Tịch tà kiếm phổ, giúp chàng báo thù nhà. Và Nhạc Bất Quần đã khéo léo dàn dựng màn kịch gả con gái cho Lâm Bình Chi để hòng che mắt Lâm Bình Chi việc mình chiếm đoạt Tịch tà kiếm phổ. Sự bất hạnh đã đến với Nhạc Linh San khi Lâm Bình Chi đã khám phá ra âm mưu của Nhạc Bất Quần, cố công đoạt lại Tịch tà kiếm phổ, đồng thời "dẫn đao tự cung" - tự thiến mình để luyện Tịch tà kiếm pháp, khiến cho Nhạc Linh San cưới một anh chồng bạc hãnh, làm vợ mà không được hưởng niềm hạnh phúc chăn gối của vợ chồng, bên ngoài phải giả mặt hạnh phúc để yên lòng cha mẹ, bên trong thì trong lòng nổi sóng, bao nỗi băn khoăn về nguyên căn việc đó. Sau khi Nhạc Bất Quần giành chiến thắng trong đại hội hợp nhất Ngũ Nhạc kiếm phái, Lâm Bình Chi thì thành công trong việc trả thù nhà bằng việc giết chết Dư Thương Hải, Mộc Cao Phong đồng thời cũng bị mù, Nhạc Linh San đã được Lâm Bình Chi cho biết toàn bộ sự thật về cha mình và chồng mình - những người đàn ông không đầy đủ. Dù rất đau lòng trước sự thực này, Nhạc Linh San vẫn hết lòng yêu Lâm Bình Chi và tình nguyện theo chàng. Lâm Bình Chi cũng nói rõ với Nhạc Linh San những âm mưu thâm độc của Nhạc Bất Quần nhằm chiếm đoạt Tịch tà kiếm phổ của nhà họ Lâm. Lâm Bình Chi cũng dự đoán được những thủ đoạn sắp tới của Nhạc Bất Quần khi biết Lâm Bình Chi đã đoạt lại và luyện được Tịch tà kiếm phổ. Nhạc Linh San muốn tìm nơi ẩn thân cùng Lâm Bình Chi nhưng Lâm Bình Chi lại toan tính đối phó với Nhạc Bất Quần bằng những thủ đoạn tàn độc khác. Nhạc Linh San rơi vào tình cảnh bất hạnh cùng cực vì không thể lựa chọn bỏ mặc cha hoặc bỏ mặc chồng. Bỏ mặc cha thì chồng hại cha, bỏ mặc chồng thì cha hại chồng. Nhạc Linh San cũng không thể theo cha mà cũng không thể theo chồngsau cùng quyết định xuống tóc đi tu đoạn tuyệt tất cả những khổ đau về gia đình, tình yêu. Sau khi nghe lời thuyết phục của Lao Đức Nặc liên kết với Tả Lãnh Thiền để đấu với Nhạc Bất Quần, Lâm Bình Chi đã nhẫn tâm giết chết Nhạc Linh San. Trước khi chết, nàng trăng trối với Lệnh Hồ Xung nhờ chiếu cố và bảo vệ Lâm Bình Chi vì Lâm Bình Chi đã bị đui mù và trơ trọi. Lệnh Hồ Xung nhận lời và Nhạc Linh San yên lòng nhắm mắt cùng khúc Phúc Kiến sơn ca Lâm Bình Chi đã dạy nàng trước kia. Nhà thơ, dịch giả Nguyễn Tôn Nhan cảm khái nàng "Sơn ca Phúc Kiến lời ru Còn say đắm gọi cõi u tình nào Băng tâm vùi giữa rừng sâu" Ở đoạn kết của Tiếu ngạo giang hồ, khi Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đột nhập Hoa Sơn thăm lại phòng của Nhạc Linh San, cả hai đã đọc được một đoạn thơ trong bài Hòa Hàn lục sự tống cung nhân nhập đạo của Lý Thương Ẩn, do Nhạc Linh San họa trên tường trong phút bộc lộ cảm xúc khi chứng kiến cảnh người chồng mới cưới của mình hờ hững với tình chăn gối "Phụng nữ điên cuồng thành cửu biệt Nguyệt nga sương độc hảo đồng du Đương thì nhược ái Hàn công tử Mai cốt thành hôi hận vị hưu" Câu thơ này khiến cho nhiều nhà phê bình văn học băn khoăn về việc thực chất nàng yêu Lâm Bình Chi hay yêu Lệnh Hồ Xung vì hai cách hiểu của hai câu thơ cuối. Có thể nàng hối tiếc khi lấy phải người chồng bạc hãnh và tiếc mối tình Tường - Nhạc Linh San là một cô gái xinh đẹp, tốt bụng. Nhưng cô đã bất hạnh trong tình yêu, bị Lâm Bình Chi ruồng bỏ - Bài liên quan Lệnh Hồ Xung Lâm Bình Chi Tóm tắt Tiếu ngạo giang hồ Yêu nhất Lệnh Hồ Xung! Lệnh Hồ Xung - Nhạc Linh San, cho bi kịch tình đầu Nhạc Linh San có ân hận trong cuộc hôn nhân với Lâm Bình Chi không? Nhạc Linh San - Lâm Bình Chi Tình mẹ con !? Nhạc Linh San - người khiến tôi đau lòng nhất Nhạc Linh San Đương thì nhược ái Hàn công tử Lâm Bình Chi con tốt trên bàn cờ số mệnh
Nhớ lại những lời nói qua lại vừa rồi giữa Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi, Lệnh Hồ Xung cảm thấy trong chuyện này ẩn giấu vô số uẩn khúc. Chuyện ân oán hờn giận của hai vợ chồng, tuy người ngoài không nên nghe, nhưng hai người Lâm Nhạc sau khi thành hôn không được hòa thuận, nên nói những lời đoạn tình. Chàng nghĩ tiểu sư muội tuổi xuân phơi phới, phụ mẫu yêu như châu ngọc, đồng môn sư huynh đệ đối với cô ta luôn thương mến kính trọng, nhưng lại bị Lâm Bình Chi nhục mạ như vậy, nên không khỏi đau lòng, nước mắt rơi xuống. Hôm nay, mọi người chỉ đi hơn mười dặm, liền nghỉ lại trong ngôi từ đường cũ nát. Lệnh Hồ Xung ngủ đến nửa đêm, đã mấy lần gặp ác mộng, trong lúc mơ màng nghe có thanh âm lọt vào tai gọi khẽ. – Xung ca, Xung ca! Lệnh Hồ Xung ừ một tiếng rồi tỉnh dậy, nghe Doanh Doanh nói – Xung ca ra ngoài, tiểu muội có chuyện muốn nói. Lệnh Hồ Xung vội ngồi dậy đi ra ngoài từ đường, thấy Doanh Doanh ngồi trên bệ đá, hai tay chống cằm, đưa mắt nhìn vầng trăng nửa ẩn nửa hiện trong mây. Chàng đi đến bên cô, ngồi xuống. Đêm khuya tĩnh lặng, bốn bề vắng vẻ không một tiếng động. Một lúc lâu sau, Doanh Doanh hỏi – Xung ca đang lo cho tiểu sư muội phải không? Lệnh Hồ Xung đáp – Phải. Có rất nhiều uẩn khúc khiến cho người ta rất khó hiểu. Doanh Doanh nói – Xung ca lo cô ta bị trượng phu ăn hiếp ư? Lệnh Hồ Xung thở dài nói – Chuyện của hai vợ chồng họ, người ngoài làm sao xen vào được? Doanh Doanh nói – Xung ca sợ đệ tử Thanh Thành đuổi theo sinh sự với bọn họ phải không? Lệnh Hồ Xung nói – Bọn đệ tử Thanh Thành thống hận mối thù của sư phụ, lại thấy vợ chồng họ đã bị thương thì sẽ đuổi theo gia hại là lý thường tình. Doanh Doanh nói – Tại sao Xung ca không tìm cách đến cứu họ trước? Lệnh Hồ Xung thở dài nói – Nghe ngữ khí của Lâm sư đệ có lòng nghi kỵ ta. Tuy ta có hảo ý muốn ra tay cứu, chỉ e làm tổn thương hòa khí giữa hai vợ chồng họ. Doanh Doanh nói – Đây là một điểm. Trong lòng Xung ca còn có một mối lo khác, sợ làm cho tiểu muội không vui phải không? Lệnh Hồ Xung gật đầu, đưa tay ra nắm tay trái của cô, cảm thấy tay cô rất lạnh. Chàng nhỏ nhẹ nói – Doanh muội, ở trên đời này, ta chỉ có một mình Doanh muội thôi, nếu giữa hai chúng ta có mối hiềm nghi nào thì sống chẳng còn thú vị gì nữa. Doanh Doanh từ từ tựa đầu lên vai Lệnh Hồ Xung, nói – Lòng Xung ca nghĩ như vậy, giữa Xung ca và tiểu muội làm sao mà sinh ra hiềm nghi được? Việc không nên chậm trễ, chúng ta mau đuổi theo, đừng vì ngại chuyện nghi kỵ nhỏ nhặt mà phải ôm hận suốt đời. Lệnh Hồ Xung sợ hãi nói – Phải ôm hận suốt đời, phải ôm hận suốt đời! Chàng tựa hồ như thấy mấy chục tên đệ tử Thanh Thành đang bao vây quanh cỗ xe Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi, mấy chục thanh trường kiếm đang đâm chém loạn xạ vào xe, bất giác người run lên. Doanh Doanh nói – Tiểu muội đi gọi hai vị sư tỷ Nghi Hòa, Nghi Thanh dậy. Xung ca dặn bọn họ tự về Hằng Sơn trước, chúng ta âm thầm hộ tống tiểu sư muội của Xung ca một đoạn đường rồi về Bạch Vân am sau. Nghi Hòa và Nghi Thanh thấy vết thương của Lệnh Hồ Xung chưa lành nên không yên tâm, nhưng thấy ý chàng đã quyết, lo đi cứu người nên không tiện khuyên can, chỉ đưa một gói thương dược lớn, tiễn hai người lên xe đi. Lúc Lệnh Hồ Xung dặn dò Nghi Hòa và Nghi Thanh, Doanh Doanh đứng bên cạnh nhưng quay đầu đi không dám nhìn, lòng nghĩ mình và Lệnh Hồ Xung là cô nam quả nữ, cùng đi chung xe trong đêm tối, chỉ e hai người sẽ cười cho. Cho đến lúc xe lừa đi được mấy dặm, cô mới thở phào, mặt dần dần bớt đỏ. Doanh Doanh định phương hướng, nhắm hướng Tây Bắc mà đi, từ đây đi Hoa Sơn chỉ có một con đường, cô đoán, chắc rằng sẽ không bị lạc đường. Kéo là một con lừa khỏe mạnh, cước trình rất nhanh, trong đêm tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng lọc cọc của xe, tiếng côm cốp của vó lừa, ngoài ra không còn tiếng gì khác. Lệnh Hồ Xung rất cảm động thầm nghĩ Cô ta vì ta, cái gì cũng chịu làm. Cô ta biết rõ ta quyến luyến tiểu sư muội, mà cũng đi với ta để bảo vệ. Hồng nhan tri kỷ như vậy, Lệnh Hồ Xung không biết kiếp trước đã tu mấy đời? Doanh Doanh đánh lừa cho xe chạy nhanh mấy dặm rồi đi chậm lại. Cô nói – Chúng ta âm thầm bảo vệ sư muội và sư đệ của Xung ca. Nếu họ gặp nguy hiểm, chúng ta buộc phải ra tay, tốt nhất là đừng để cho họ biết. Tiểu muội thấy hay nhất là chúng ta nên cải trang. Lệnh Hồ Xung nói – Đúng vậy. Hay là Doanh muội cải trang thành đại hán râu xồm đi. Doanh Doanh lắc đầu nói – Không được đâu. Ở trên Phong Thiền đài tiểu muội đã hiện thân đỡ Xung ca, tiểu sư muội của Xung ca đã thấy rồi. Lệnh Hồ Xung nói – Vậy Doanh muội muốn cải trang thế nào? Doanh Doanh đưa roi lừa chỉ vào một gian nhà nông ở phía trước nói – Tiểu muội đi ăn trộm mấy bộ quần áo, hai chúng ta cải trang thành một… một… hai người nhà quê. Cô định nói “một đôi”, nhưng chưa kịp nói thì cảm thấy không đúng liền đổi thành “hai người”. Lệnh Hồ Xung dĩ nhiên thừa hiểu, biết cô ta quá mắc cỡ, không dám nói năng tùy tiện. Lệnh H ồ Xung mỉm cười. Giữa lúc đó Doanh Doanh quay đầu lại thấy chàng đang cười mình, cô đỏ mặt lên, hỏi – Có gì đâu mà cười? Lệnh Hồ Xung mỉm cười nói – Đâu có gì đâu? Ta đang nghĩ nếu người nhà quê mà không có thiếu nữ, chỉ có một vị lão bà bà, một bé trai thì ta lại được gọi Doanh muội là bà bà. Doanh Doanh cười khanh khách, nhớ lại ngày đầu gặp Lệnh Hồ Xung, chàng cứ gọi cô là bà bà. Lòng cô cảm thấy ấm áp vô hạn, cô nhảy xuống xe chạy về hướng nhà nông. Lệnh Hồ Xung thấy cô nhẹ nhàng nhảy vào tường, liền có tiếng chó sủa, nhưng chỉ nghe sủa có một tiếng thì im bặt, đoán rằng đã bị Doanh Doanh đá cho một cước ngất xỉu. Một lúc sau, thấy cô mang một bao đồ chạy ra, lúc về đến xe, mặt cô cười không ra cười, trông rất cổ quái. Đột nhiên cô ném bao đồ vào trong xe rồi ngồi thụp xuống lòng xe cười ha hả. Lệnh Hồ Xung cầm mấy bộ đồ, dưới ánh trăng nhìn rất rõ, là quần áo của lão nông phu và lão bà bà. Bộ quần áo của lão bà bà rộng thùng thình, màu trắng viền hoa xanh, kiểu đồ của bà lão chứ không phải là y phục của con dâu hay cô nương nhà nông trẻ tuổi thường mặc. Trong mớ quần áo này còn có mũ của đàn ông, khăn bịt đầu của đàn bà, lại có một cái tẩu thuốc nữa. Doanh Doanh cười nói – Xung ca là Lệnh Hồ bán tiên, chỉ đoán đúng một nửa; trong nhà nông này có một bà bà, chỉ đáng tiếc là không có bé trai. Cô nói đến đây mặt đỏ lên liền im miệng. Lệnh Hồ Xung mỉm cười nói – Thì ra bọn họ là hai huynh muội. Hai huynh muội này thật tốt, một người không lấy vợ còn người kia không lấy chồng mà sống với nhau đến bảy tám chục tuổi, còn ở chung nữa. Doanh Doanh cười phì một tiếng, nói – Xung ca biết rõ là không phải vậy mà. Lệnh Hồ Xung nói – Không phải huynh muội sao, thật là kỳ lạ? Doanh Doanh không nhịn được cười, liền ra sau xe lấy quần áo của bà bà mặc thêm vào người, lại lấy khăn trùm lên đầu mình, hai tay móc bùn ở bên đường bôi lên mặt rồi mới giúp Lệnh Hồ Xung thay đồ của lão nhà nông. Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh mặt gần nhau, chàng cảm thấy hơi thở của cô thơm như hoa lan, bất giác lòng nóng bừng lên, muốn đưa tay ra ôm lấy cô, nhưng nghĩ cô ta là người đoan nghiêm nên không dám có chút khinh nhờn, mạo phạm, sợ cô ta tức giận thì hậu quả khó mà đoán được. Chàng liền dằn lòng lại, không dám nhúc nhích. Mắt Lệnh Hồ Xung đột nhiên hiện ra cái nhìn khác lạ, nhưng liền nghiêm mặt để khắc chế lại. Doanh Doanh biết rõ liền mỉm cười nói – Cháu ngoan ngoãn thì bà bà mới cưng. Cô giơ tay ra, bàn tay đầy bùn xoa lên mặt chàng. Lệnh Hồ Xung nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy bàn tay của cô mềm mại xoa nhè nhẹ lên mặt, dễ chịu vô cùng, chỉ mong cô cứ xoa mãi như vậy. Một lúc sau Doanh Doanh nói – Được rồi, trong đêm tối, tiểu sư muội của Xung ca nhất định không nhận ra, nhưng cẩn thận đừng lên tiếng. Lệnh Hồ Xung nói – Trên đầu cổ của ta nên xoa thêm một ít bùn nữa đi. Doanh Doanh cười – Ai mà thèm nhìn đầu cổ của Xung ca đâu? Cô liền hiểu ra ý hắn. Lệnh Hồ Xung muốn cô đưa tay xoa lên cổ hắn, cô liền co ngón tay giữa cốc nhẹ lên trán hắn một cái rồi quay người ngồi lại chỗ phu xe. Cô hét một tiếng con lừa chạy đi. Bỗng cô không nhịn được, càng cười to lên, rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo, thân người không ngồi ngay được. Lệnh Hồ Xung mỉm cười nói – Doanh muội vào trong nhà nông thấy được gì vậy? Doanh Doanh nói – Không phải thấy được chuyện nực cười. Lão công công và lão bà bà đó là… hai vợ chồng… Lệnh Hồ Xung cười nói – Thì ra không phải là huynh muội mà là hai vợ chồng. Doanh Doanh nói – Xung ca còn ghẹo nữa thì tiểu muội sẽ không nói nữa đâu. Lệnh Hồ Xung nói – Được rồi, họ không phải là vợ chồng thì là huynh muội. Doanh Doanh nói – Xung ca đừng nói leo nữa có được không? Tiểu muội nhảy vào tường, một con chó sủa, tiểu muội liền bốp cho nó một cái xỉu luôn. Nào ngờ tiếng sủa này làm cho lão công công và lão bà bà tỉnh giấc. Lão bà bà nói “A Mão à, đừng để chồn hôi đến ăn trộm gà”. Lão công công nói “Lão Hắc không sủa nữa thì chắc không có chồn hôi đâu”. Lão bà bà đột nhiên cười lên nói “Chỉ e con chồn hôi này học được cái thói chết tiệt của ông trước đây, lúc nửa đêm canh ba mò vào nhà của ta, đem theo một cục thịt bò thịt dê cho con chó ăn”. Lệnh Hồ Xung nói – Lão bà bà này thật là tệ, bà bà nói vòng vo để chửi Doanh muội là chồn hôi. Chàng biết Doanh Doanh rất hay mắc cỡ. Cô nói đến tư tình năm xưa của hai vợ chồng lão nông, chàng giả đò không hiểu thì cô ta mới kể tiếp. Nếu trong lời nói của chàng chỉ cần có chút tình ý thì cô liền im miệng ngay. Doanh Doanh cười nói – Lão bà bà đó đang nói về chuyện lúc họ chưa thành thân… Cô nói đến đây, giật dây cương cho lừa chạy nhanh. Lệnh Hồ Xung nói – Lúc chưa thành thân thì sao? Nhất định họ rất giữ nề nếp, nửa đêm canh ba cùng ngồi trong một chiếc xe, nhất định không ôm vai hay kề cận nhau. Doanh Doanh xì một tiếng, không nói nữa. Lệnh Hồ Xung nói – Hảo muội tử, thân muội tử, bọn họ nói những gì Doanh muội kể lại cho ta nghe đi. Doanh Doanh mỉm cười không đáp. Giữa đêm khuya, chỉ nghe tiếng vó lừa nện trên đường rất vui tai. L ệnh Hồ Xung nhìn ra ngoài, ánh trăng tỏa xuống con đường vừa rộng vừa thẳng tắp, sương mù nhè nhẹ phủ một lớp mỏng trên những hàng cây ven đường. Xe lừa từ từ chạy vào làn sương mù, cảnh vật ở xa xa nhìn không rõ, sau lưng của Doanh Doanh cũng bao phủ một lớp sương mỏng. Lúc này đang độ sơ xuân, hương hoa rừng thoang thoảng, gió nhẹ bay thoáng qua mặt, thật sảng khoái vô cùng. Đã lâu Lệnh Hồ Xung chưa uống rượu, tình cảnh bây giờ khiến chàng như say ngất ngây. Mặt Doanh Doanh vẫn lộ vẻ mỉm cười, cô nhớ lại câu chuyện của vợ chồng lão nông Lão công công nói “Một đêm nọ trong nhà không còn miếng thịt nào, đành phải đến nhà bên cạnh ăn trộm một con gà giết lấy thịt, đem cho con chó của bà ăn. Con chó đó tên gì a?” Lão bà bà nói “Nó tên là Đại Hoa”. Lão công công nói “Đúng rồi, nó tên là Đại Hoa. Nó ăn hết nửa con gà thì ngoan ngoãn không sủa tiếng nào, gia gia và má má của bà không hề biết gì. A Mao của chúng ta, đêm đó mới có”. Lão bà bà nói “Ông biết mình ham vui nên không để ý chuyện sống chết của người ta. Sau đó bụng của ta bự ra, gia gia đánh cho ta một trận chết đi sống lại”. Lão công công nói “May mà cái bụng của bà to ra, nếu không thì làm sao gia gia của bà chịu gả bà cho thằng tiểu tử nghèo kiết xác như ta? Lúc đó, ta mong cái bụng bà mau to ra”. Lão bà bà đột nhiên phát giận chửi “Cái đồ quỷ, thì ra ông cố ý làm, ông lừa gạt tui cho đến nay, tui… tui quyết không tha cho ông đâu”. Lão công công nói “Đừng la, đừng la! A Mao cũng sinh ra cháu rồi, bà còn trách cái gì nữa?” Lúc đó, Doanh Doanh sợ Lệnh Hồ Xung lo lắng nên không dám nghe thêm nữa. Cô trộm được quần áo vật phẩm liền đi, để lại trên bàn một đỉnh vàng to. Cô đi rón rén, đôi vợ chồng già này phần vì lớn tuổi chậm chạp, phần đang nói chuyện say sưa nên không phát giác được. Doanh Doanh nhớ đến lời nói của hai ông bà, bỗng nhiên đỏ mặt tía tai. May nhờ bóng đêm, nếu không thì Lệnh Hồ Xung sẽ thấy được sắc mặt của mình, lúc ấy chỉ còn cách chui xuống đất. Cô không thúc lừa chạy nhanh nữa. Xe đi chậm lại, đi một đoạn quẹo qua một khúc quanh, đến cạnh một hồ lớn. Bên hồ những rặng liễu rủ xuống, ánh trăng rắc lên mặt hồ, hơi gợn sóng. Doanh Doanh hỏi khẽ – Xung ca, Xung ca ngủ chưa? Lệnh Hồ Xung đáp – Ta ngủ rồi, ta đang nằm mơ. Doanh Doanh hỏi – Xung ca nằm mơ thấy gì? Lệnh Hồ Xung nói – Ta nằm mơ thấy ta đem một cục thịt to mò lên Hắc Mộc Nhai, cho con chó nhà Doanh muội ăn. Doanh Doanh cười nói – Xung ca là người không nghiêm túc, ngay cả nằm mơ cũng không đứng đắn. Hai người ngồi sánh vai trong xe nhìn ra mặt hồ. Lệnh Hồ Xung đặt tay phải lên bàn tay trái của Doanh Doanh. Tay Doanh Doanh hơi run nhưng cô không rút về. Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ Nếu được mãi mãi như thế này, không trở lại chốn gió tanh mưa máu trong võ lâm thì dù có là thần tiên cũng không hạnh phúc bằng. Doanh Doanh hỏi – Xung ca đang nghĩ gì vậy? Lệnh Hồ Xung đem ước mơ hồi nãy nói ra. Doanh Doanh xoay tay trái lại nắm lấy tay phải của hắn, nói – Xung ca, tiểu muội thật hạnh phúc. Lệnh Hồ Xung nói – Ta cũng vậy. Doanh Doanh nói – Xung ca thống lĩnh quần hào tấn công chùa Thiếu Lâm, tuy tiểu muội cảm động nhưng không hạnh phúc bằng bây giờ. Nếu tiểu muội là hảo bằng hữu của Xung ca, bị giam cầm trong chùa Thiếu Lâm, Xung ca vì nghĩa khí trên giang hồ, cũng sẽ không màng đến tấm thân mà đến cứu tiểu muội. Nhưng bây giờ Xung ca chỉ nghĩ đến tiểu muội, không nghĩ đến tiểu sư muội của Xung ca… Cô nhắc đến mấy chữ “tiểu sư muội của Xung ca”, Lệnh Hồ Xung giật mình, nói – Chao ôi! Chúng ta mau đuổi theo họ. Doanh Doanh nhẹ nhàng nói – Cho đến bây giờ tiểu muội mới tin lòng của Xung ca nhớ đến tiểu muội nhiều hơn tiểu sư muội của Xung ca một chút. Cô nhẹ kéo dây cương, quay đầu lừa lại, xe lừa men theo bờ hồ ra con đường lớn, dây cương nhẹ vung, con lừa chạy nhanh lên. Chạy một mạch đến hơn hai chục dặm, con lừa mỏi mệt, mới thả đi chậm lại. Quẹo qua hai khúc quanh, trước mặt là một cánh đồng bát ngát, bên đường trồng đầy lúa mạch, dưới ánh trăng bàng bạc trông cánh đồng như một tấm thảm màu xanh rộng lớn. Nhìn ra xa, bỗng thấy phía trước đường lớn có một cỗ xe dường như đang dừng lại. Lệnh Hồ Xung nói – Cỗ xe này dường như của vợ chồng Lâm sư đệ. Doanh Doanh nói – Chúng ta từ từ đến xem. Con lừa đi về phía trước, càng lúc càng gần chiếc xe trước. Đi một lúc mới phát giác chiếc xe trước cũng đang đi nhưng rất chậm, lại thấy bên con lừa có một người đi bộ là Lâm Bình Chi, người đánh xe nhìn cái bóng lưng chính là Nhạc Linh San. Lệnh Hồ Xung rất ngạc nhiên, đưa tay ra kéo dây cương không cho lừa đi về trước, nói khẽ – Họ làm gì vậy? Doanh Doanh nói – Xung ca ở đây đợi, tiểu muội qua đó xem sao. Nếu cho xe đi về trước thì liền bị hai người phát giác, cô phải thi triển khinh công, ngấm ngầm theo dõi. Lệnh Hồ Xung rất muốn cùng đi với Doanh Doanh nhưng vết thương chưa khỏi, nên không khinh công được, đành gật đầu nói – Được, Doanh muội đi đi. Comments comments
Vietkiemhiep - Phụng nữ điên cuồng thành cửu biệt, Nguyệt nga sương độc hảo đồng du. Đương thì nhược ái Hàn công tử, Mai cốt thành hôi hận vị hưu. Tự hỏi, Nhạc Linh San, nàng đã nghĩ gì khi chép bài thơ ấy? Có thực là trong lòng nàng đã đào sâu chôn chặt mối tình thơ ngây với Lệnh Hồ Xung hay không? Có thực là nàng ân hận trong cuộc hôn nhân với Lâm Bình Chi hay không? Có nhiều người cho rằng là đúng như vậy. Nàng phần vì ham chuộng hư vinh, phần vì nghe lời phụ mẫu, mà quên đi mối tình thanh mai trúc mã, kết làm phu phụ với gã “tiểu bạch kiểm” Lâm Bình Chi. Sau đó, lại chán chường và ân hận, vì luyến tiếc duyên xưa mà chép lại bài thơ của Lý Thương Ẩn. Ta không cho là như vậy. Nàng vốn chưa từng hẹn ước với sư huynh Lệnh Hồ Xung, trong lòng nàng, Lệnh Hồ Xung chỉ là “hảo ca ca”, thì cớ sao lại nói nàng “phụ bạc”? Lệnh Hồ Xung thì rõ là yêu nàng rồi, nhưng nàng đã bao giờ tỏ ra mình đối với Lệnh Hồ Xung có gì đó khác hơn tình huynh muội? Xem ra, chỉ khi Lâm Bình Chi xuất hiện, trái tim nàng mới chân chính thuộc về hắn, khiến cho Lệnh Hồ Xung thật là “vỡ mộng”. Và hơn thế nữa, Nhạc Linh San từ đầu đến cuối, chưa từng tỏ ra căm ghét hay oán hận Lâm Bình Chi, dù bị hắn hờ hững lạnh nhạt, dù bị hắn chửi mắng thậm tệ, để cuối cùng, hắn đâm nàng một kiếm xuyên tim. Ước nguyện cuối cùng của nàng là gì? Là gửi gắm Lệnh Hồ Xung chăm sóc cho Lâm Bình Chi. Lời nói cuối cùng của nàng là gì? Là lẩm nhẩm hát khúc dân ca Phúc Kiến “chị em lên núi hái chè”… Rồi nàng mỉm cười mà chết. Than ôi! Vào phút lâm chung, ở bên ca ca, nàng có để ý gì đến ca ca đâu, nàng có tỏ ra một lời hối tiếc với chàng đâu, nàng chỉ một lòng nghĩ về phu quân của mình thôi! Thử hỏi, nếu lúc hấp hối mà Nhạc Linh San mơ tưởng về Xung Linh kiếm pháp, nuối tiếc tình xưa, ân hận duyên nay, thì nàng ta thật là tầm thường hơn biết bao nhiêu! Thái độ của nàng khi ấy đã tỏ rõ, Lệnh Hồ Xung chỉ là sư huynh, Lâm Bình Chi mới chân chính là tình lang, bất kể Lệnh Hồ Xung có đối tốt với nàng thế nào, bất kể Lâm Bình Chi có xử tệ với nàng thế nào, nàng vẫn quyết không thay đổi. Thật đáng khâm phục! Thú thực, khi mới đọc Tiếu ngạo giang hồ, ta ghét Nhạc Linh San vô cùng. Đơn giản vì nàng ta đã phụ tấm chân tình của Lệnh Hồ huynh, lại còn nghi ngờ, lại còn phẫn nộ, lại còn chửi mắng. Nhưng đến khi Nhạc Linh San chết, ta không ghét nàng, ngược lại, ta thấy thương xót và đôi phần đồng cảm. Đối với ta, nữ nhi đã yêu là “yêu không hối tiếc”, như Kỷ Hiểu Phù, như Dương Bất Hối, nữ nhi như thế, dường như chính là ta… Vậy thì, phải giải thích sao đây về bài thơ đầy oán hận mà Nhạc Linh San đã chép lại? “Hàn công tử” là ám chỉ Lệnh Hồ Xung, rằng nàng nhớ tình xưa với chàng, và giờ đây nàng mới ôm mối hận không tan? Không phải, tuyệt đối không phải. Giữa nàng và Lệnh Hồ huynh làm gì có gì ngoài tình huynh muội, sao nàng lại nhớ lại tiếc cho được. “Hàn công tử”, theo ý ta, là ám chỉ Lâm Bình Chi. Nàng nhớ về những tháng ngày vui vẻ rong chơi, luyện kiếm cùng Lâm sư đệ, những ký ức xưa đẹp đẽ giờ đã qua, chỉ còn lại một niềm cô độc bẽ bàng của tân nương. Nàng ôm hận, là bởi sự hờ hững của tân lang khi ấy, hắn đâu còn là “Hàn công tử” của nàng trước đây? Vậy xem ra, Doanh Doanh đã hiểu nhầm tình ý của Linh San? Dù sao, ta cũng thân là hậu bối, dù so với Lý Thương Ẩn lão nhân gia, hay so với Kim Dung lão nhân gia. Ý kiến của ta có thể có chút sai lệch nào đó với ý kiến của hai vị chăng? Xin chép lại toàn bộ bài thơ tại đây, đúng sai là tùy vào độc giả. Hoà Hàn lục sự tống cung nhân nhập đạo Tinh sứ truy hoàn bất tự do, Song đồng bổng thướng lục quỳnh chu. Cửu chi đăng hạ triều kim điện, Tam tố vân trung thị ngọc lâu. Phụng nữ điên cuồng thành cửu biệt, Nguyệt nga sương độc hảo đồng du. Đương thì nhược ái Hàn công tử, Mai cốt thành hôi hận vị hưu. Dịch Cùng lục sự họ Hàn tiễn cung nhân nhập đạo Thiên sứ đi, về tự ý đâu, Thuyền quỳnh đồng tử đến phương nào. Dưới đèn chín ngọn chầu kim điện, Trong ráng ba màu yết ngọc lâu. Phụng nữ điên cuồng thành cách biệt, Nguyệt nga đơn độc kết tâm giao. Ngày xưa yêu mến Hàn công tử, Xương cốt thành tro vẫn hận sầu. TIỂU MIÊU TIÊN TỬ - Bài liên quan Tóm tắt Tiếu ngạo giang hồ
Vu Chính bỏ qua rất nhiều phân đoạn quan trọng khác để dành đất cho cảnh quaу "trời ơi đất hỡi" nàу. Sau một thời gian dài bị Vu Chính “ghẻ lạnh”, đến tận ѕát ngàу Tiếu ngạo giang hồ lên ѕóng 6/2, Lâm Bình Chi – Nhạc Linh San mới được lăng хê bằng 2 đoạn trailer ngắn. Trong đó, cảnh “tự хử” của nhân ᴠật Lâm Bình Chidù không quá lộ liễu ѕong cũng đủ khiến cho người хem cảm thấу đang хem Lâm bình chiCảnh Lâm Bình Chi “tự cung” không được mô tả nhiều, chủ уếu là gợi gián tiếp qua ѕự đau đớn của nhân ᴠật ᴠà hình ảnh máu me ᴠương trên nền đất. Không ai tưởng tượng nổi rằng Vu Chính lại có thể có hứng thú, dành đất cho cảnh nàу trong đoạn trailer ᴠốn có thời lượng eo tế, đâу cũng là một trong những dấu mốc quan trọng đối ᴠới nhân ᴠật Lâm Bình Chi. Điểm khiến khán giả cảm thấу tức cười đó là Vu Chính bỏ qua khá nhiều cảnh quaу còn nặng ký hơn như khi Lâm Bình Chi tận mắt chứng kiến họa diệt môn haу những diễn biến tâm lý phức tạp trong quá trình trả thêm Siêu Kế Hoạch Vượt Ngục Tập 1 Tập 1, Siêu Kế Hoạch Vượt Ngục Full HdNhạc Linh San thì có phần khá khẩm hơn một chút khi trailer ᴠề nhân ᴠật nàу tương đối toàn diện ᴠà không có cảnh quaу nào gâу ѕốc. Dương Dung ᴠẫn duу trì phong độ đáng уêu cần thiết cho nhân ᴠật ᴠà cũng có những cảnh quaу tâm trạng đạt уêu dù những đoạn trailer nàу bị phê bình là “có mùi” phim thần tượng, tuу nhiên chúng ta cũng không thể уêu cầu gì nhiều hơn. Ngaу từ khâu chuẩn bị, Vu Chính đã tỏ rõ quуết tâm “ѕến hóa” Tiếu ngạo giang hồ. Bởi ᴠậу, khán giả ᴠốn cũng không đặt quá nhiều kỳ ᴠọng. Xem theo ngàу Ngàу 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 Tháng Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 20232022202120202019 Xem trụ ѕở hà nội Tầng 21, tòa nhà Center Building, Hapulico Compleх, ѕố 1 Nguуễn Huу Tưởng, p. Thanh Xuân Trung, quận Thanh Xuân, Hà thoại 024 7309 5555, máу lẻ 370. хem bản đồ trụ ѕở chí minh Tầng 4 Tòa nhà 123, 123 Võ Văn Tần, phường 6, quận 3, Tp. HCMĐiện thoại 028. 7307 7979 хem bản đồ Tầng 17, 19, 20, 21 Tòa nhà Center Building - Hapulico Compleх, Số 1 Nguуễn Huу Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội. Giấу phép thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp trên mạng ѕố 2215/GP-TTĐT do Sở Thông tin ᴠà Truуền thông Hà Nội cấp ngàу 10 tháng 4 năm 2019Chuуên mục Tin Tức
Gần 20 năm sau khi đóng phim kinh điển của TVB, Trần Thiếu Hà, Lương Nghệ Linh đều đã giải nghệ, còn Hà Bảo Sinh theo con đường tu hành. Lữ Tụng Hiền - Lệnh Hồ Xung Lệnh Hồ Xung là nhân vật trung tâm của tác phẩm, có tính cách hào sảng, phóng khoáng, không bao giờ chịu trói buộc. Ban đầu Lệnh Hồ Xung có tình cảm với Nhạc Linh San, sau đó vì hàng loạt biến cố, chàng quen biết và yêu "lão bà bà" Nhậm Doanh Doanh. Kim Dung từng nhận xét về nhân vật này "Lệnh Hồ Xung không phải đại hiệp mà như một ẩn sĩ luôn theo đuổi tự do và sự giải phóng cá tính". Lữ Tụng Hiền nhận nhiều lời khen ngợi khi thể hiện nhân vật này và được bình chọn là Lệnh Hồ Xung kinh điển trên màn ảnh. Từ năm 2002, Lữ Tụng Hiền phát triển sự nghiệp ở Trung Quốc đại lục. Mới đây, tài tử gây chú ý với phim "Liệt nhật chước tâm" The Dead End, trong đó có cảnh nóng đồng tính giữa Lữ Tụng Hiền với nam diễn viên Đặng Siêu cởi trần. Tụng Hiền kết hôn năm 2008 cùng diễn viên kiêm MC Mạch Cảnh Đình. Cô sinh năm 1962, hơn chồng bốn tuổi. Trần Thiếu Hà - Nhạc Linh San Nhạc Linh San là con gái của Nhạc Bất Quần, trưởng môn phái Hoa Sơn. Linh San và Lệnh Hồ Xung gắn bó bên nhau từ bé, tình cảm thắm thiết. Sau này Nhạc Linh San làm vợ Lâm Bình Chi. Nhạc Linh San và Lệnh Hồ Xung. Trần Thiếu Hà và Lữ Tụng Hiền tái ngộ tại một buổi tiệc hồi cuối năm 2014. Thiếu Hà chia sẻ ảnh trên trang cá nhân và cho biết cô rất xúc động vì đã lâu không gặp "Lệnh Hồ đại ca". Trần Thiếu Hà kết hôn với một Hoa kiều năm 2000, từ đó vắng bóng làng giải trí. Cặp vợ chồng ly hôn khi đã có hai con gái. Hà Bảo Sinh - Lâm Bình Chi Lâm Bình Chi xuất thân giàu có, được nuông chiều từ bé. Bình Chi võ công không cao nhưng hào hiệp, trọng nghĩa khí. Sau này, vì khao khát trả thù cho bố mẹ nên chàng tự thiến bộ phận sinh dục của mình để luyện Tịch Tà Kiếm Pháp, từ chối Nhạc Linh San - người vợ hết lòng yêu mình. Dưới ngòi bút Kim Dung, Lâm Bình Chi là người có số mệnh thảm khốc, cũng là nhân vật có sự biến đổi lớn trong tính cách. Hà Bảo Sinh sinh năm 1967 trong gia đình giàu có. Ngoài Lâm Bình Chi, diễn viên từng đóng "Tế Công", "Bạch phát ma nữ truyện"... Tài tử ngừng đóng phim từ năm 2000. Hà Bảo Sinh theo tín ngưỡng Phật giáo từ năm 1996. Năm 2005, báo chí Hong Kong đưa tin Hà Bảo Sinh đã xuất gia, pháp danh Đạo Sinh. Trả lời phỏng vấn, Bảo Sinh nói "Tôi chọn nơi yên tĩnh để tu đạo vì không muốn bị làm phiền". Hà Bảo Sinh khi xuất gia và Lữ Tụng Hiền trong một lần hội ngộ. * Xem tiếp Hải Lan'Lệnh Hồ Xung' Lữ Tụng Hiền tái ngộ 'Nhạc Linh San' Mỹ nhân phim kiếm hiệp Kim Dung ngày ấy - bây giờ
nhạc linh san và lâm bình chi